Ngô Tất Tố

3641508 " Ngô Tất Tố " " Sinh " 1893 Đông Anh, Hà Nội " Mất " 1954 " Nghề nghiệp " Nhà văn, nhà báo, dịch giả " Tác phẩm chính " Tắt đèn, Lều chõng, Phê bình Nho giáo của Trần Trọng Kim Ngô Tất Tố (1894 - 1954) là một nhà văn, nhà báo, nhà Nho học và nghiên cứu có ảnh hưởng ở Việt Nam giai đoạn trước 1954. Mục lục *1 Tiểu sử *1.1 Xuất thân *1.2 Viết văn, làm báo *1.3 Sau Cách mạng tháng Tám *2 Văn nghiệp ...

Người có quyền -Vũ Trọng Phụng

Đứng ngắm trước gương, anh ta cài khuy cổ áo, vuốt lại hai tà áo nhăn nheo, đội lại cái khăn lượt cũ cho chữ nhân đúng ở giữa trán. Anh ta nhìn vào gương một lần nữa, thấy mình "không ai chê vào đâu được", bèn ung dung ra đi. Chợt nhìn xuống đôi mũi giày Gia Định anh lại hấp tấp quay vào gầm giường cúi tìm đến rỏ mồ hôi tai mới thấy cái bít tất cũ. Anh lau mũi giầy, vui mừng rằng đã...

Bà lão lòa -Vũ Trọng Phụng

Bẩy mươi sáu tuổi đầu, mỗi bữa thất thểu ăn một lưng cơm, bà lão lòa ở nhờ một đứa cháu họ, thật đã lắm phen cực nhục. Cháu bà, một bác đánh giậm, với vợ, một chị mò cua bắt ốc, khốn thay, dưới nách hai đứa con mọn, cũng đã lắm phen nhăn nhó vì chẳng đủ ăn. Hai mươi năm về trước, bà lão lòa này còn là người có của trong làng. Con trai bà nó chơi, nó phá, nó bán ruộng cầm nhà...

Cái ghen đàn ông- Vũ Trọng Phụng

___________________________________________________ Chờ cho người ấy trổ tài hùng biện đã chán chê đi rồi, Giao Đài mới bỏ tờ tạp chí xuống bàn và nói: - Không, người ta chẳng nên thật thà, nhất là khi người ta yêu nhau. Tuy rằng chẳng ai lại hoàn toàn thật thà với ai bao giờ, điều ấy thì ai cũng thừa biết, vậy mà người nào cũng cứ ao ước sẽ có kẻ thật thà với mình thì có lạ không. Khôi hài nhất là khi ta thấy ai có...

Lấy vợ xấu -Vũ Trọng Phụng

Vì có "việc quan", bữa ấy tôi phải vào tòa sứ Hà Đông. Tôi bước chân vào công đường lúc 9 giờ sáng, phải ngồi khoanh tay đợi trên một chiếc ghế dài mãi cho đến 11 giờ. Cụ phán buồng giấy ấy, theo những thông lệ thiêng liêng của nước Việt Nam cố hữu, đã tiếp tôi bằng sự nhăn nhó, sự gắt gỏng, để mà, sau cùng, bảo tôi đến chiều thì quay trở lại để cụ tiếp một lần nữa. Tôi đã vâng vâng dạ...

Một con chó hay chim chuột -Vũ Trọng Phụng

Hôm ấy, cụ Bá ông quả quyết mở ví tiền để trả cho anh lái chó cái giấy bạc một đồng. Cụ sung sướng cực điểm vì rằng con Vện mà cụ mới mua đấy, theo ý cụ, là một con chó có... dị tướng: béo tốt, chân thấp, mồm và tai vừa nhọn vừa ngắn, mặt trùn trùn gẫy gập như mặt giơi, lông đã hung hung lại có vằn đen như lốt hùm. Cụ đã khoe với cả xóm rằng ai nuôi được thứ chó ấy...

Con người điêu trá Vũ Trọng Phụng

Nhà văn sĩ T.L. một hôm kể lể với tôi: - Một đời tôi, tôi chỉ yêu có một người. Trong hai năm giời tôi cùng người ấy ăn ở với nhau, tình yêu thật là thiết tha, đằm thắm, tôi được sung sướng đến cực điểm. Tôi phải thú thực rằng sở dĩ tôi có cái danh dự ngày nay là nhờ nàng cả, vì, được gần gụi nàng thì cầm tới bút, tôi mới mong được thấy cảm hứng chứa chan. Mới gặp nàng lần đầu,...

Một cái chết- Vũ Trọng Phụng

Bẩy giờ tối. Hai chúng tôi, cơm chiều xong, vừa định thắng bộ vào dạo chơi loanh quanh mấy phố thì trời bỗng đổ cơn mưa như trút. Phải bó cẳng ngồi nhà cặm cụi với mấy tờ báo, chúng tôi xem đã uể oải, mắt đã thấy mờ thì cửa vẫn khép chặt, bỗng có người đẩy đánh xầm một cái tung ra. Giật mình, chúng tôi ngơ ngác nhìn lên thì một ông lão ăn mày vừa lòa vừa cụt chân, người quắt như con mắm...

Bộ răng vàng -Vũ Trọng Phụng

Ông cụ già ngót tám mươi tuổi đầu ấy đã hứa với chúng cái chết của mình ba tháng nay rồi, mà ba tháng nay, ông cụ cứ nằm lỳ giữa giường để rên đấy, ăn đấy, và thi hành mọi việc cần dùng ở đấy... Cụ thật là người keo kiệt, đến lúc hấp hối rồi mà vẫn còn đo lọ nước mắm đếm củ dưa hành, hau háu ra chi li từng đồng xu nhỏ một, chẳng chịu rời chùm thìa khoá, mở tủ, lấy văn...

Nhà văn Vũ Trọng Phụng: Tài năng lớn, đau đớn lắm

3641409 12:10:28 30/09/2009 Lúc sinh thời, Vũ Trọng Phụng thường không có lấy một trăm đồng bạc trong túi bao giờ nhưng ông luôn là người mực thước, chỉn chu với gia đình. Vậy mà nhiều năm sau, tận bên… Mỹ có một người đàn ông tự nhận mình là con trai của nhà văn họ Vũ này. 27 tuổi trời ít ỏi quá so với một phận người. 27 tuổi đời, ông mất vì lao lực, lao tâm sau bấy nhiêu lăn lộn mưu...

Nhà văn Vũ Trọng Phụng và những bí ẩn trong cuộc đời

3641393 Cho đến hôm nay, nhà văn lỗi lạc Vũ Trong Phụng ra đi đã 70 năm. Tác phẩm của ông vẫn được xuất bản, được ca tụng, nhưng cuộc đời ông và sáng tác của ông đến nay vẫn còn những điều bí ẩn… Văn tài ông bắt nguồn từ đâu, những người tự nhận là con trai nhà văn nổi tiếng này là ai, vì sao có chuyện ấy…? > Một người tự nhận là con trai nhà văn Vũ Trọng Phụng: Bịa đặt để trục lợi? > Thực...

Vũ Trọng Phụng, nhà văn của người nghèo

Mặc Lâm, Phóng Viên đài RFA 2008-10-12 Ngày 13-10-1939 cách đây gần 70 năm, tại một ngôi nhà tồi tàn ở Ngã Tư Sở Hà Nội, một nhà văn - nhà báo tiêu biểu của Việt Nam trong Thế Kỷ 20, đã xuôi tay nhắm mắt vì không đủ tiền chạy chữa căn bệnh chết người lúc bấy giờ là bệnh lao phổi, đó là nhà văn - nhà báo Vũ Trọng Phụng. Nhà văn Vũ Trọng Phụng (1912-1939) Vũ Trọng Phụng quê ở huyện Mỹ Hào,...

Tô Hoài từng là nguyên mẫu của nhà văn Nam Cao

Hồng Thá “Ngày xưa, tôi từng là nguyên mẫu của nhân vật Sen trong truyện ngắn 'Cái mặt không chơi được' của Nam Cao. Trong truyện tôi đã nói với nhân vật Tri (hóa thân của Nam Cao) một câu thế này: "Này, Tri ạ, cái mặt anh trông thế nào ấy. Quả thật là không chơi được!". Rõ ràng, dưới mắt Nam Cao, tôi cũng được, là người thẳng thắn đấy chứ”, nhà văn Tô Hoài cho biết. 87...

Một bữa no.

1944195 Bà lão ấy hờ con suốt một đêm. Bao giờ cũng vậy cứ hết đường đất làm ăn là bà lại hờ con. Làm như chính tự con bà nên bây giờ bà phải đói. Mà cũng đúng thế thật. Chồng bà chết từ khi nó mới lọt lòng ra. Bà thắt lưng buộc bụng, nuôi nó từ tấm tấm, tí tí giở đi. Cũng mong để khi mình già, tuổi yếu mà nhờ. Thế mà chưa cho mẹ nhờ đưọc một li, nó đã lăn cổ ra nó chết....

Trẻ con không được ăn thịt chó - Nam Cao

Trong bối cảnh đói kém cùng cực của thôn quê sáu mươi ba năm trước-khi truyện ngắn này ra đời-thì phụ nữ và trẻ em mới thực sự là nạn nhân. Đọc lại truyện ngắn này của Nam Cao nhân năm mới Bính Tuất, cũng là một lần ngoảnh nhìn lại quá khứ đói nghèo, mà đâu đó tưởng như đã xa vời trong cuộc sống hôm nay. Hắn hút đến điếu này là điếu thứ ba. Ba điếu thông luôn. Cái thuốc lào, hút vào một buổi sáng...

Cái chết của con Mực

1944109 Người ta định giết Mực đã lâu rồi. Mực là con già hơn trong hai con chó của nhà. Nhưng cũng là con nhiều nết xấu. Nó tục ăn: đó là thường. Nó nhiều vắt: cái ấy đủ khổ cho nó. Nó cắn càn ấy là cái khổ của bọn ăn mày. Nhưng nó lại sủa như một con gà gáy: cái này thì không thể nào tha thứ được. Thoạt tiên người ta định ngày chết cho nó vào dịp Thanh Minh. May cho nó hôm ấy bà...

Bài học quét nhà

1944095 Hồng đang thẩn thơ chơi một mình ở trong vườn... Ít lâu nay, những lúc được đi chơi, Hồng chỉ chơi có một mình. Chị Thảo về rồi. (Thảo là con ở trước kia vẫn giữ em Hồng). Thằng em chửa biết đi. Còn thầy u thì bây giờ hay gắt quá. Hồng cũng chẳng hiểu tại sao lại thế. Thầy, đã đành: thầy vốn nghiêm khắc lắm, nhất là khi thầy viết hay đọc sách. Thầy chiếm một mình cả một căn buồng đầu trong. Cửa ra vào...

truyen ngắn Nam Cao

1944057 ------------------------- Nam Cao tên thật là Trần Hữu Tri (1915-1951), quê làng Đại Hoàng, nay là xã Hòa Hậu, huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam. Xuất thân từ một gia đình bậc trung, Nam Cao được học sơ học ở trường làng. Đến cấp tiểu học và bậc trung học, ông được gia đình gửi xuống Nam Định học ở trường Cửa Bắc rồi trường Thành Chung. Nam Cao từng vật lộn kiếm sống và xuất hiện khá sớm trên văn đàn. ở Sài Gòn, ông nhận làm thư...