Gốc > Văn học Việt Nam > Văn học dân gian > Truyện truyền thuyết >

Sơn Tinh Thủy Tinh

Sơn Tinh-Thủy Tinh là một truyền thuyết nổi tiếng của Việt Nam. Truyền thuyết kể về thời Hùng Vương thứ 18, đồng thời lý giải hiện tượng lũ lụt hàng năm ở nước Việt.

Nhân vật chính

Sơn Tinh, Thuỷ Tinh, Vua Hùng, Mỵ Nương

Tóm tắt

Truyền thuyết kể về thời Vua Hùng thứ 18. Vua có một người con gái rất đẹp tên là Mỵ Nương. Công chúa đã đến tuổi cập kê. Vua mới ban truyền trong nhân gian tìm nhân tài để cưới Mỵ Nương.

Vua nước Tây Âu đến mang cau vàng trầu bạc đến dạm hỏi. Vua Hùng bèn hỏi ý các Lạc Hầu. Họ đáp: "Vua Tây Âu là người hung bạo, lại tuổi già, hình dạng xú quái, làm sao xứng với Mỵ Nương được". Vua y theo Lạc Hầu mà làm vì thế mà Văn Lang và Tây Âu hiềm khích từ đó.

Sau đó có hai chàng trai đến xin hỏi cưới. Cả hai đều rất tài giỏi. Một là Sơn Tinh (Thần Núi Tản Viên - Thánh Tản), hai là Thủy Tinh (Thần Nước). Sơn Tinh chỉ tay đến đâu núi mọc lên đến đấy, rừng mọc lên rậm rạp, um tùm. Thủy Tinh vẫy tay thì nước dâng lên cao, ba ba, thuồng luồng nổi đầy mặt nước.

Nhà vua không biết nên chọn ai. Nhà vua bèn quyết định chỉ gả Mỵ Nương cho người nào đến trước với sính lễ như sau: Một trăm ván cơm nếp, một trăm tệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi.

Hôm sau, trời vừa hừng sáng Sơn Tinh đã đến trước cổng thành với tất cả lể vật cầu hôn công chúa. Vua Hùng rất mừng bèn gả Mỵ Nương cho Sơn Tinh.

Thủy Tinh đến trễ, và ngỡ ngàng khi biết Mỵ Nương đã theo chồng là Sơn Tinh. Thần lập tức đuổi theo và kêu binh tướng đánh Sơn Tinh để đòi lại Mỵ Nương.

Hai thần đánh nhau trời long đất lở. Thủy Tinh làm phép dâng nước định dìm chết Sơn Tinh, Sơn Tinh làm phép cho núi dâng cao cản nước. Thủy Tinh càng làm nước dâng cao, Sơn Tinh càng làm núi mình cao hơn.

Cuối cùng Thủy Tinh đánh không lại chịu thua. Từ đó, Sơn Tinh và Mỵ Nương sống vui vẻ bên nhau.

Tuy nhiên, hàng năm cứ vào khoảng tháng 7 âm lịch, Thủy Tinh lại nhớ đến thù xưa và dâng nước đánh Sơn Tinh.

Ngoài lề

Truyền thuyết này đã trở thành chất liệu để nhiều người khác sáng tác nhạc, truyện, thơ. Trong đó bao gồm:

1.Bài thơ :

Sơn Tinh Thuỷ Tinh

(Nguyễn Nhược Pháp)

Ngày xưa, khi rừng mây u ám
Sông núi còn vang um tiếng thần,
Con vua Hùng-Vương thứ mười tám,
Mỵ-Nương xinh như tiên trên trần…
Tóc xanh viền má hây hây đỏ,
Miệng n
àng bé thắm như san-hô,
Tay ngà trắng nõn, hai chân nhỏ:
Mê nàng, bao nhiêu người làm thơ.
Hùng-Vương thường nhìn con yêu quá,
Chắp tay ngẩng lên trời tạ ân;
Rồi cười bảo xứng ngôi phò-mã,
Trừ có ai ngang vì thần-nhân.
Hay đâu thần tiên đi lấy vợ!
Sơn-Tinh, Thủy-Tinh l
òng tơ vương,
Không quản rừng cao, sông cách trở,
Cùng đến Phong-châu xin Mỵ-Nương.

Sơn-Tinh có một mắt ở trán,
Thủy-Tinh râu ria quăn xanh rì.
Một thần phi bạch hổ trên cạn,
Một thần cưỡi lưng rồng uy nghi.
Hai thần bên cửa thành thi lễ,
Hùng-Vương âu yếm nhìn con yêu.
Nhưng có một nàng mà hai rể,
Vua cho rằng thế cũng hơi nhiều!
Thủy-Tinh khoe thần có phép lạ,
Dứt lời, tay hất chòm râu xanh,
Bắt quyết hò mây to nước cả,
Dậm chân rung khắp làng gần quanh.
Ào ào mưa đổ xuống như thác,
Cây xi
êu, cầu gẫy, nước hò reo,
Lăn, cuốn, gầm, lay, tung sóng bạc,
B
ò, lợn, và cột nhà trôi theo.
Mỵ-Nương ôm Hùng-Vương kinh hãi.
Sơn-Tinh cười, xin nàng đừng lo,
Vung tay niệm chú: Núi từng dải,
Nh
à lớn, đồi con lổm-ngổm bò
Chạy mưa. Vua tùy con kén chọn.
Mỵ-Nương khép nép như cành hoa:
"Con đây phận đào tơ bé mọn,
Nhân duyên cúi để quyền mẹ cha!”
Vua nghĩ lâu hơn b
àn việc nước,
Rồi bảo mai lửa hồng nhuốm sương,
Lễ vật thần nào mang đến trước,
Vui l
òng vua gả nàng Mỵ-Nương.

Bình minh má ửng đào phơn phớt,
Ngọc đỏ rung trên đầu lá xanh.
Ngọn liễu chim v
àng ca thánh thót,
Ngự giá Hùng-Vương lên mặt thành.
Mỵ-Nương bên lầu son tựa cửa,
Rèm ngọc lơ thơ phủ áo hồng.
Cánh nhạn long lanh vờn ánh lửa,
Mê nàng, chim ngẩn lưng trời đông.
Rừng xanh thả mây đ
ào man mác,
Sơn-Tinh ngồi bạch hổ đi đầu
M
ình phủ áo bào hồng ngọc dát,
Tay ghì cương hổ, tay cầm lau.
Theo sau năm chục con voi xám
Hục hặc, lưng cong phủ gấm điều,
Tải bạc, kim-cương, v
àng lấp loáng,
Sừng tê, ngà voi và sừng hươu.
Hùng-Vương trên mặt thành liễu rủ,
Hớn hở thần trông, thoáng nụ cười.
Thần suốt đêm sao dài không ngủ,
Mày ngài, mắt phượng vẫn còn tươi.
Sơn-Tinh đến lạy chào bên cửa,
Vua thân ngự đón nàng Mỵ-Nương.
Lầu son nàng ngoái trông lần-lữa,
Mi xanh lệ ngọc mờ hơi sương.
Quỳ lạy cha già lên kiệu bạc,
Thương người, thương cảnh xót lòng đau.
Nh
ìn quanh, khói tỏa buồn man mác,
Nàng kêu: "Phụ-Vương ôi! Phong-châu!"
Kiệu nhỏ đưa nàng đi thoăn thoắt,
H
ùng-Vương mơ vịn tay bờ thành.
Trông bụi hồng tuôn xa, xa lắc,
Mắt nhòa lệ ngọc ngấn đầm quanh…

Thoảng gió vù vù như gió bể,
Thủy-Tinh ngồi trên lưng rồng vàng.
Yên gấm tung dài bay đỏ chóe,
M
ình khoác bào xanh da trời quang.
Theo sau cua đỏ và tôm cá,
Chia đội năm mươi hòm ngọc trai,
Khập khiễng bò lê trên đất lạ,
Trước th
ành tấp tểnh đi hành hai.
Hùng-Vương mặt rồng chau ủ rũ,
Chân trời còn phảng bóng người yêu,
Thủy-Tinh thúc rồng đau kêu rú,
Vừa uất vì thương, vừa bởi kiêu.
Co hết gân nghiến răng, thần quát:
“Giết! Giết Sơn-Tinh hả hờn ta!”
Tức thời nước sủi reo như thác,
Tôm cá quăng ngọc trai m
à hoa.

Sơn-Tinh đang kèm theo sau kiệu,
Áo bào phơ phất nụ cười bay.
(Vui nhỉ mê ai xinh mới hiểu)
Thần trông kiệu nhỏ hồn thêm say.
Choàng nghe sóng vỗ reo như sấm,
Bạch hổ dừng chân, lùi, vểnh tai.
Mỵ-Nương tung bức rèm đỏ thắm,
Sơn-Tinh trông thấy c
àng dương oai.
Sóng cả gầm reo lăn như chớp,
Thủy-Tinh cưỡi lưng rồng hung hăng.
Cá voi quác mồm to muốn đớp,
Cá mập quẫy đuôi cuồng nhe răng.
C
àng cua lởm chởm giơ như mác;
Tôm kềnh chạy quắp đuôi xôn xao.
Sơn-Tinh hiểu thần ghen, tức khắc
Niệm chú, đất nẩy v
ù lên cao.
Hoa tay thần vẫy hùm, voi, báo.
Đuôi quắp, nhe nanh, giơ vuốt đồng,
Đạp long đất núi, gầm xông xáo,
Máu vọt ph
ì reo muôn ngấn hồng.
Mây đen hăm hở bay mù mịt,
Sấm ran, sét động nổ lòe xanh.
Tôm cá xưa nay im thin thít,
Mở quác mồm to kêu thất thanh.
Mỵ-Nương kinh hãi ngồi trong kiệu,
Bỗng chợt nàng kêu mắt lệ nhòa.
(Giọng kiêu hay buồn không ai hiểu,
Nhưng thật dễ thương): "Ô! vì ta!"

Thủy-Tinh năm năm dâng nước bể,
Đục núi h
ò reo đòi Mỵ-Nương.
Trần gian đâu có người dai thế,
Cũng bởi thần y
êu nên khác thường!

4-1933

 

Bài hát : Chuyện tình thuỷ thần

Ngày xưa khi đi học, học về truyện Sơn tinh - Thuỷ tinh, thấy đây là 1 truyện kết thúc có hậu.
Sơn tinh
đã cưới đc nàng Mỵ nương xinh đẹp.
Nhưng bây h nghe Chuyện t
ình Thuỷ thần mới nhận ra đó chỉ là 1 sự thiên vị trắng trợn và là 1 câu chuyện tình buồn của chàng Thuỷ tinh...

Anh mãi gọi tên em – Mỵ nương ơi giờ em nơi đâu ?
V
à nay em còn nhớ ? Dòng sông tắm mát tuổi thơ
Nỗi nhớ day dứt nàng Mỵ nương cất lên thành tiếng vọng từ nơi nào
đó, nơi của TY, của tiềm thức, của quá khứ...
Có ai nghĩ rằng n
àng Mỵ nương gắn bó với dòng sông ấy thế nào ko? Dòng sông đó có thể là nơi gắn liền với tuổi thơ, dòng sông đã ôm nàng từ khi chỉ là 1 đứa trẻ, đến khi nàng trở thành 1 thiếu nữ xinh đẹp.
Nhưng vị vua cha đ
ã quên đi cái dòng sông kỉ niệm ấy của con gái, đã quên đi dòng sông bồi đắp tuổi thơ của con gái. Ngài cần " Voi 9 ngà, gà 9 cựa, ngựa 9 hồng mao ". Đó là những thứ mà dòng sông ko thể mang lại. Dòng sông chỉ có thể tắm mát tuổi thơ nàng Mỵ nương, chỉ có thể ôm lấy nàng, bao bọc, che chở cho nàng...
Sự bất công, thiên vị thật cay
đắng.
Ai có thể nói TY của Sơn tinh d
ành cho Mỵ nương nhiều hơn, chân thành hơn Thuỷ tinh?
Ai có thể nói Sơn tinh là ng` tốt, còn Thuỷ tinh là 1 kẻ xấu xa?
Nam nhi sống chấp nhân đồi lần bại danh
Ngại ngần chi ng
ã đôi lần lại đứng lên
Ta không quên nỗi
đau, năm xưa ta đến sau
Ta dâng mưa đầy trời n
ào vì đâu ghen tuông

Ng tàn ác.
Tại sao?
Tại sao?
Nỗi oan ức Thuỷ tinh gánh
đã bao đời qua?
Đá đ
ã mòn nhưng nỗi oan đó có hết?
Nước dâng từ nơi một thời oan ức khi biết nào nguôi
Nhưng Thuỷ tinh ko cần ngđời thấu hiểu. Ch<\frac{}{span}>àng chỉ cần Mỵ nương hiểu. Chỉ cần ng" align="absmiddle"/> chàng yêu thương hiểu rõ con ng mình, nỗi đau hàm oan của mình.
Dòng sông chở
đầy fù sao, bồi đắp tình yêu. Dòng sông cuộn dâng, như nỗi đau quặn thắt trong trái tim chàng.
Ta mang thân nỗi đau, dầu sao ta cũng tới sau
Nhưng m
ãi mãi trong lòng Mỵ Nương thân thương
Hãy nhớ dẫu chỉ một lần mà thôi
Mỵ Nương ơi Thủy Thần còn hãy còn nhớ em
Mong cho em bình an
Nỗi
đau dâng lên, muốn cuốn trôi, fá tan mọi sự bất công, muốn kéo nàng Mỵ nương trở về bên mình, bên dòng sông đã tắm mát tuổi thơ, trái tim và tâm hồn nàng.
Nhưng
đó chỉ là ước nguyện. Con nước lớn dâng lên chỉ mang theo 1 ước mơ, 1 ước mơ ko bao giờ trở thành hiện thực, ước mơ của tình yêu, của nỗi đau ngàn đời ko nguôi

Em hãy là một con thuyền nhỏ và anh sẽ đưa em tới chân trời
với những con sống mơn man không mỏi mệt.


Với TY lớn lao, với niềm ước ao cháy bỏng, chàng còn
đem 1 tham vọng
Nhưng từ đáy sâu trong lòng mình anh lại chỉ muốn đánh
ch
ìm con thuyền ấy để mãi mãi – để mãi mãi
Ôm em vào lòng BIỂN – CẢ – VĨNH - HẰNG"
Lời thú nhận của 1 khát khao, của 1 nỗi
đau, ko làm ng` ta cười nhạo mà trái lại, ta còn thấy xót xa cho 1 TY mãnh liệt, cho 1 trái tim , cho sự bất công.

1 câu truyện tưởng như có kết thúc
đẹp : nàng Mỵ nương xinh đẹp sống hạnh fúc ở nơi cao xa với chàng Sơn tinh tài giỏi.

Nhưng

Sơn tinh có yêu nàng bằng Thuỷ tinh?
Mỵ nương có yêu Sơn tinh hay trái tim nàng hướng về Thuỷ tinh?
Thuỷ tinh là người xấu, kẻ chỉ biết ghen tuôg mù quáng mà dâng nước
đòi Mỵ nương? Tất cả xuất fát từ sự bất công, thiên vị đến trắng trợn !

1 câu truyện từ ng
ày xửa ngày xưa còn nguyên giá trị đến ngày nay.
Khi ta thấy sự bất công.
Khi ta thấy tình yêu
đc đấu giá bằng  vât chất
Khi kẻ bại trận l
à kẻ mang TY chân thành và lớn lao.


Quá khó
để viết ra những cảm xúc đang lộn xộn trong mình.
Quá khó
để ngồi sắp xếp lại những gì tự nhiên...








Nhắn tin cho tác giả
Đoàn Thị Thuỷ @ 09:00 14/05/2009
Số lượt xem: 725
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến