Đôi dép
Đôi Dép - Nguyễn Trung Kiên


Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ
Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó nhau vì một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia ...
Trịnh Ngọc Thanh @ 16:30 10/06/2009
Số lượt xem: 1143
- Gửi tình yêu (30/05/09)
- Những phút xao lòng (26/05/09)
- Đôi điều cảm nhận về bài thơ "Ảo ảnh" của Đinh Thu Hiền (14/05/09)
Gắn bó nhau vì một lối đi chung
MUỘN
Em không cùng tôi ở lại với cơn mưa
để nỗi buồn rêu lên xanh ký ức
hoang vu bến sông cỏ lau rưng rức
ngày con sáo sang ngang
tôi đi tiễn chính mìnhEm không cùng tôi đi hết những cánh đồng
để ngọn gió ơ hờ không hát nữa
thì con gái mơn mởn tươi đời lúa
đêm chưa kịp đơm bông
ngày đã vội mùa màngEm không cùng tôi...
để dang dở con đường
bụi khuất lấp giấc mơ xanh hoa cỏ
dò dẫm lối yêu chợt lạc về lối nhớ
tôi vấp phải mình đau nhói phía trái tim
tôi vấp hoàng hôn ngả về phía không em
tôi vấp ban mai gặp rưng rưng mắt láXưa con sáo sang ngang
có cuộc tình hóa đá
Em không cùng tôi đi hết những chân trời... PHAN CHÍN